
Summary (kiểu thơ con cóc):
Môi chạm môi
Thấm mùi rượu
Say hương tình.
Writer: Mika
Viết em này rất lâu rồi và ẻm rất ngắn.
Môi anh chạm môi tôi, sộc lên mũi mùi men rượu, cái mùi nồng và cay rát lưỡi. Rồi đại tá đưa lưỡi vào vờn khắp nơi, chút rượu còn vương cũng theo đó chạy vào miệng tôi, hòa vào nước bọt rồi trôi tuột vào bụng. Tôi không rành về rượu, không biết anh ta uống thứ rượu gì, hiển nhiên cũng chẳng biết thưởng thức. Tôi chỉ thấy nó đắng nghẹn và nóng như muốn thiêu đốt linh hồn mình.
Tôi đẩy đại tá ra, muốn mắng chửi, muốn dùng automail đánh anh ta đến mắt nổi đom đóm. Đại tá nhận ra sự phản kháng của tôi nên không ghì lấy mà hôn nữa, thế là đôi môi chúng tôi tách khỏi nhau. Cùng một lúc, tôi và anh thở dốc từng hơi (của anh ta nhẹ hơn), giờ thì tôi mới nhận ra bản thân quên mất phải thở trong lúc bị cưỡng hôn. Trong tích tắc, gò má tôi nóng ran cả lên. Tôi nghĩ bụng: “Đại tá chết tiệt.”, xấu hổ đến mức không biết giấu mặt đi đâu.
Còn cái tên trực tiếp làm cho tôi khốn đốn như này thì sao? Nhởn nhơ và điềm nhiên như không. Cái vẻ không biết hối lỗi đó làm tôi muốn đấm một cú vào khuôn mặt đẹp đẽ kia, mặc cho đại tá đe dọa việc anh là cấp trên, thậm chí còn biết về bí mật của tôi.
Đương nhiên là tôi làm thế thật. Nắm đấm thép vung lên, cách mặt anh ta chỉ tầm 10cm nữa thì bị chộp lại. Dù automail không biết đau đi nữa, chỉ cần nhìn vào cách tôi không di chuyển được gì là biết đại tá siết chặt đến mức nào. Thôi thì cũng cảm ơn thầm trong lòng, nếu đó là tay trái thì có lẽ giờ chỗ cổ tay đã sớm hằn lên vệt đỏ chói khó coi rồi.
Lát sau, đại tá buông tay tôi xuống. Tôi cũng không đánh trả nữa, dù sau tôi đã hụt hơi và mất bình tĩnh sau khi bị hôn, còn anh ta thì không. Nếu thật sự phải đánh nhau thì kiểu gì cũng sẽ thua trắng. Đại tá thấy tôi ngoan ngoãn nên có vẻ khá hài lòng, anh ta cười một cách cực kỳ đểu:
“Thấy sao hả, Cang?”
“Như cức, nhớp nháp và tởm lợm.”
Lại cười, đại tá luồn tay vào tóc tôi sờ soạng, tay còn lại xoa lấy bên má, anh nâng mặt tôi lên và gửi xuống thêm một nụ hôn. Lần này thì mùi hương rượu chỉ nhẹ thoáng qua, hòa vào hơi người. Đầu óc tôi choáng váng và thoáng chút lâng lâng, có lẽ đây mới là say. Tôi nhấm nháp kỹ hơn mùi vị của anh, vẫn đắng, vẫn cay nhưng đã chêm vào chút ngọt ngào – hương ngọt của sự sống.
“Ra đó mới là nụ hôn của đại tá.” và tôi thầm nghĩ.