[Code Geass-SuzaLulu] Chó đực động dục

Writer: Mika

Tóm lược: 

Lelouch không biết lí do vì sao mình lại bị đè trên giường bởi một con chó đực động dục, lại càng không biết vì sao nó lại mang hình dạng con người. Khi nhận ra con chó ấy lại là người bạn lâu ngày không gặp Suzaku, sự cảnh giác trong lòng Lelouch đã dần bị thay thế bằng hàng loạt dấu chấm hỏi. 

Chính truyện: 

“Lelouch này, tiến sĩ Lloyd bảo tớ rằng hôm nay sẽ có thí nghiệm thú vị lắm. Tớ sẽ về muộn, cậu đừng chờ cơm nhé!”

Đó là lời cuối cùng Lelouch được nghe từ người bạn cùng phòng Suzaku, đã ba ngày ba đêm cậu ta biệt tăm biệt tích, chẳng thấy tăm hơi hay bóng dáng đâu. Nhưng Lelouch không hề lo lắng, việc Suzaku đột ngột mất tích dăm bảy bữa chẳng còn gì xa lạ, mà có thể nói là khá thường xuyên. Ở tuổi 17, Suzaku đã là quân nhân, tuy nói trắng ra là làm vật thí nghiệm cho quân đội. Suzaku có sức khỏe tốt, cơ bắp đầy đủ và một ý chí kiên cường, đó là lý do cậu hay được gọi đi thực hiện những thí nghiệm kéo dài và cần nhiều sức lực. Mỗi lần như thế, ngắn nhất là về được trong ngày, dài thì hơn cả tuần vẫn chưa thấy Suzaku lết xác về nhà. 

Thế rồi tại sao chuyện của Suzaku liên quan đến Lelouch nhỉ? Bọn họ là bạn cùng phòng, thuê chung một căn hộ tầm trung. Ở Tokyo đất chật người đông này, để mà thuê được một căn nhà đảm bảo an ninh, dù là thứ nhà hạng chót dành cho học sinh thì vẫn là vấn đề nan giải. Việc một thiếu niên khoẻ mạnh như Suzaku tình nguyện đồng ý ở ghép với Lelouch đúng là vẹn cả đôi đường cho cả hai. Tuy rất ít khi ăn ở chung một nhà, nhưng Suzaku chưa bao giờ trả thiếu một đồng tiền thuê. Lelouch cười khẩy, có thể bớt đi một miệng ăn, một cái ổ lợn cần dọn dẹp, một khoảng tiền thuê nhà ở kha khá, nếu thế thì người được hưởng lợi ở đây chính là cậu rồi! Dù Suzaku có đi cả tháng trời, miễn vẫn gửi tiền thuê nhà đầy đủ, Lelouch sẽ chẳng mảy may để tâm đến việc cậu ta đi thí nghiệm bao nhiêu ngày mới về đâu. 

Nhưng có lẽ cậu sẽ phải để tâm từ hôm nay rồi.

Trên đường trở về nhà sau một đêm tăng ca đến tối muộn chỉ vì mấy đồng tiền lương làm thêm ít ỏi. Lelouch cứ cảm thấy như có bóng dáng ai đó đang theo đuôi mình. Cậu dừng lại dưới ngọn đèn đường, bắt đầu quan sát xung quanh thật kỹ. Quái lạ, chẳng có ai hết… Không lẽ cậu lo xa quá rồi sao? Lelouch không biết được, ngay trên ngọn đèn đường mà cậu đang đứng, sinh vật quái lạ đang lặng lẽ quan sát con mồi của mình. 

Mang theo cảm giác nghi ngờ và bất an, bước chân của Lelouch dần rộng hơn, nhanh hơn. Cậu dồn dập bước đi, như có thứ gì đó sẽ ngay lập tức vồ lấy nếu nó bắt kịp cậu. Những ngõ ngách quen thuộc dần hiện ra trước mắt, rẽ phải, rồi rẽ trái… Kia rồi! Ngôi nhà quen thuộc đã ở ngay trước mắt, Lelouch có chút luống cuống mò mẫm tìm chìa khóa nhà. Không biết hôm nay cậu gặp vận hạn gì, chìa đã ở ngay ổ mà cắm mãi không chịu vào. Bình tĩnh đi nào mình ơi… Lelouch thà chết còn hơn thừa nhận bản thân đang sợ hãi bởi mấy chuyện linh cảm không đâu. 

Cạch! 

Cánh cửa đã mở rồi! Lelouch vội vàng lao vào trong, sau đó nhanh chóng chốt cửa lại. Cậu chỉ cẩn thận kẻo có trộm thôi, được chưa!? 

Nhưng trước khi cánh cửa quay về lại với bản lề thân yêu của nó, một lực tác động mạnh ghê gớm đã chặn đứng nó lại. Lelouch thót tim, cậu liếc mắt nhìn xuống đôi bàn tay nổi gân xanh, trên đầu ngón tay còn có móng vuốt sắt lẹm nhô ra, trong lòng không khỏi đổ mồ hôi lạnh. Cậu không màn suy nghĩ đến điều gì nữa, trong đầu chỉ nghĩ đến một phương án duy nhất: “Cố gắng kẹp gãy tay hắn ta.” Dù sao thì một kẻ theo dõi bí ẩn, không hề lên tiếng suốt chặn đường dài và đang cố gắng đột nhập nhà riêng thì chắc chắn không phải hạng tốt lành gì. 

Nhưng đáng tiếc, cơ thể gầy gò của Lelouch chẳng thể chống chịu nổi, dù đã ráng dùng hết sức lực, kẻ bí ẩn kia vẫn dễ dàng bật tung cánh cửa ra, làm cho cậu ngã sõng soài ra phía sau. Lực đẩy tương đối mạnh khiến đầu Lelouch va đập một cái đau điếng vào hành lang. Không chảy máu, nhưng vẫn khiến đầu óc cậu tối sầm lại, tầm mắt cũng mờ đi nhanh chóng. Lelouch cố hết sức để nhìn kỹ khuôn mặt tên biến thái kia, nhưng ý thức cứ xa dần, xa dần, choáng váng đến mức khiến cậu muốn ngất xỉu. 

Tên kia dù có vẻ vội vàng nhưng vẫn không quên phải chốt cửa lại, chặn mọi đường thoát ra của Lelouch. Cậu cười khẩy, căn hộ an toàn ban đầu giờ lại trở thành nhà tù giam hãm cậu, thật mỉa mai làm sao. Gã đột nhập bí ẩn dần bước về phía cậu, Lelouch không gượng dậy nổi, đành phải bất lực theo dõi hành tung của hắn. Hắn ta xốc cổ áo Lelouch lên, sau đó kéo lê cậu đi cứ như đang kéo một túi hàng lớn. Ma sát giữa mặt sàn và cơ thể tạo ra nhiệt, thỉnh thoảng còn đụng trúng vài cái cạnh bàn ghế. Đau quá! Tên khốn, nhất định ta sẽ khiến ngươi phải trả giá! 

Tầm nhìn Lelouch ngày càng rõ hơn, đầu óc cũng dần suy nghĩ minh mẫn trở lại. Cậu nhận ra cái tên khốn kiếp kia đang xách cậu đi tới… phòng ngủ của Suzaku. Một loạt suy đoán nổ tung trong đầu Lelouch như thể pháo hoa. Một người xa lạ sẽ có bao nhiêu phần trăm tìm được chính xác phòng ngủ của chủ nhà trong lần đột nhập đầu tiên? Khả năng cao hơn là hắn cũng thuê loại nhà có cấu trúc tương tự hoặc ở ngay cùng một khu nhà với cậu. Nhưng cũng không hợp lý lắm, phòng của Lelouch gần hơn hẳn căn phòng tuốt trong góc trái của Suzaku, thậm chí còn để cửa mở toang. Dù giả thuyết nào xảy ra đi nữa, cậu vẫn không thể lý giải được hành động của hắn. 

Trong khi lạc vào trong dòng suy luận bất tận, kẻ đột nhập đã tiến đến trước cửa phòng Suzaku. Tuy nhiên, căn phòng đó đã bị Lelouch khóa trái, cậu không muốn vô tình làm mất mát đồ đạc của bạn cùng phòng. Dù cậu chưa bao giờ thấy Suzaku nổi nóng, nhưng cẩn thận thì vẫn hơn. Giờ đây Lelouch mới có thể nhìn rõ vào tên khốn đã hành hạ cậu từ nãy giờ. Cậu chỉ có thể nhìn vào bờ lưng của hắn, nhưng lập tức sốc nặng khi trông thấy chiếc đuôi to xù ngoe nguẩy và đôi tai chó dựng đứng lên. Lelouch đóng băng, không phải lễ hội hóa trang đã trôi qua lâu rồi sao? 

Loay hoay vặn tay nắm cửa một lúc vẫn chẳng thấy gì xảy ra, sinh vật lạ nửa người nửa chó có lẽ đã mất hết kiên nhẫn. Nó gồng sức, dùng một cước duy nhất đá bể cánh cửa gỗ. Lelouch co rúm người lại bởi sức mạnh kinh khủng đó, thật khó để tưởng tượng một người có cơ thể không quá to lớn như vậy lại có sức lực khủng khiếp đến thế. Sau khi cửa phòng của Suzaku bị “vô hiệu hóa”, sinh vật kỳ bí cúi người xuống, Lelouch cứ nghĩ nó sẽ tấn công mình nên ngay lập tức nhắm tịt mắt lại, hét toáng lên: 

“Cút đi, đừng lại gần ta!”

Nó khựng lại một chút, cứ ngỡ là Lelouch sẽ bị đánh, nhưng không ngờ nó chỉ bế xốc cậu lên, cử chỉ nhẹ nhàng hơn hẳn lúc đầu. Nhưng chưa kịp thả lỏng, nó liền quăng cả người Lelouch xuống giường, rồi nhanh chóng nằm đè lên, che phủ hết toàn bộ tầm nhìn và phong tỏa hết mọi lối thoát của Lelouch. Cậu cứng đờ người, bị chế ngự bởi nỗi sợ hãi, toàn thân bắt đầu run lẩy bẩy, nỗi khiếp đảm chưa từng có xâm chiếm toàn bộ trí óc. Lelouch có ảo tưởng bản thân sắp bị con chó này ăn thịt. 

Con chó “to hơn bình thường” bắt đầu xé từng lớp áo của Lelouch ra. Nó chõ mũi vào vùng cổ của thiếu niên tóc đen, bắt đầu hít hà như đang thưởng thức một món ăn. Cái đầu xù và đôi tai mềm mại của nó cọ vào khuôn mặt cậu, thậm chí còn dừng lại vài giây giống như đang làm nũng. Nhưng Lelouch chẳng còn hơi đâu mà để ý tới hành động của con thú này. Cậu còn đang bận đấu tranh với nỗi sợ trong lòng. 

Nó cảm thấy không được Lelouch chào đón, hậm hực ngẩng đầu dậy, tập trung nhìn ngắm thân thể trần trụi của cậu như đang tắm tắt tác phẩm được tự tay đẽo gọt. Cùng lúc đó, ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ, soi rọi khuôn mặt của con thú. Khoảnh khắc nhìn rõ chân tướng của nó, Lelouch cảm giác toàn bộ máu trong người nguội đi, có lẽ không hoàn toàn chỉ là nỗi sợ nữa, mà là cảm giác… bàng hoàng. 

Đó là Suzaku. 

Suzaku…! 

Người bạn cùng phòng mất tích ba ngày ba đêm của Lelouch đã trở về trong trạng thái gây bất ngờ nhất từ trước đến nay. Cậu há hốc mồm, đông cứng cả lại, cậu dần ngộ ra vì sao kẻ bí ẩn lại bám đuôi mình, tại sao lại biết rõ cấu trúc ngôi nhà, tại vì sao lại chọn căn phòng của Suzaku… Đừng nói là cậu ta cần phải tha mình về “lãnh thổ” đấy nhé!? Gần như ngay lập tức, Lelouch chộp lấy tai và đuôi của “Suzaku”. Lelouch cần xác định ngay lập tức xem đây có phải trò đùa thái quá của bạn cùng phòng hay không. Con thú gầm lên một tiếng nhẹ bởi sự mạnh bạo của Lelouch. A, là hàng thật này…

Lelouch bắt đầu thỏ thẻ: 

“Cậu là… Suzaku?” 

Chó bự trông có vẻ ngơ ngác không hiểu gì, nhưng khi nghe thấy tên của mình, nó vui vẻ ngoe nguẩy cái đuôi to bông xù của mình, bộ dạng vui mừng lắm. Lelouch thầm cười khổ trước biểu cảm ngu ngốc hiếm thấy của bạn cùng phòng.

Trong đầu thiếu niên tóc đen tự đưa ra đáp án cho câu hỏi của mình: Có thể tiến sĩ Lloyd đang nghiên cứu phương pháp cấy ghép đặc tính của chó (trung thành và đánh hơi giỏi chẳng hạn) vào cơ thể người, vô tình làm sao lại tạo ra giống loài lai tạp như Suzaku ở hiện tại. Chẳng biết đây có được gọi là một sản phẩm thành công hay không, nhưng cậu thấy rõ ràng chỉ số thông minh của Suzaku đã sụt giảm nghiêm trọng.

Lelouch dần bình tĩnh lại sau khi xác nhận sinh vật lạ là Suzaku. Hiện tại, Suzaku đang mắc kẹt trong thể xác và trí khôn của một con chó. Cậu ta vướng phải  rắc rối lớn chưa từng có trong đời và không có khả năng kiểm soát hành vi của bản thân. Khi Lelouch nhìn vào đôi mắt xanh tròn xoe của Suzaku, cậu càng không thể trách tên ngốc này được. Thôi thì đành bỏ qua việc bị đẩy ngã sưng đầu vậy.

Nhưng sự bao dung của Lelouch dường như đã chạm đáy ngay lúc cậu cảm nhận thấy có gì đó phình lên từ đũng quần Suzaku, thậm chí còn đang đâm chọc vào đùi trong của cậu. Thiếu niên tóc đen hoảng hốt quan sát kỹ Suzaku một lượt. Đầu tóc rối bù, hơi thở hỗn loạn, miệng chảy dãi… Thôi đi, mi còn suy luận gì nữa chứ! Chỉ cần nhìn cái thứ đang dựng đứng của cậu ta là hiểu được rồi mà! 

Suzaku là một con chó đực đang động dục!

Thậm chí nó còn xác định Lelouch sẽ là đối tượng sinh sản của mình.

Sống gần 18 năm trên cuộc đời, lần đầu tiên Lelouch vi Britannia bị đối xử như một con chó cái. Cậu nỗ lực vùng vẫy, dùng hết sức bình sinh để thoát ra. Nhưng Suzaku đã ghì chặt cơ thể Lelouch xuống, và cậu tuyệt vọng ngộ ra vùng vẫy cũng chỉ là vô nghĩa. Chó bự ngu ngốc không để ý nhiều đến sự phản kháng của người nằm dưới. Một con chó đực động dục sẽ chỉ muốn làm tình cho đến khi con cái của nó mang thai, sinh con rồi lại mang thai tiếp. 

Suzaku bắt đầu liếm láp khắp bầu ngực phẳng lì của Lelouch, chơi đùa với khuôn ngực nhỏ và hai đầu ti mềm mại. Lưỡi của Suzaku sau khi tiến hóa to bất thường. Thân lưỡi chỉ cần quét một lượt đã làm ướt hết một bên ngực của cậu. Thật sự đã tiến hóa thành chó rồi sao… Thình lình, Suzaku gặm lấy núm vú Lelouch, cắt ngang mạch suy nghĩ của thiếu niên tóc đen. Người dưới thân liền giật nảy mình, nước mắt khoái cảm trào ra cùng lúc với đầu ti dựng đứng lên. 

Chó bự lấy làm thích thú trước cảnh tượng này, phần hông bắt đầu rục rịch, cái eo dẻo dai cũng lần lượt thúc từng cú đẩy nhẹ đầy hưng phấn. 

Lelouch còn đang bận thở dốc sau trận khoái cảm vừa rồi, không bận tâm đến hành động tỏ rõ ý đồ đen tối của Suzaku. Chết tiệt, hình như phía dưới của cậu cũng đang dần cứng lên rồi. Còn đang chìm đắm trong mê man của khoái cảm, Lelouch không cảm thấy được ánh mắt đói khát Suzaku. Cậu không biết được con chó lai người này đang chôn giấu ham muốn to lớn như thế nào đối với mình. Khuôn mặt đỏ bừng của Lelouch là liều thuốc kích dục mạnh nhất đối với Suzaku. 

Con chó bự bắt đầu nhắm tới thân dưới của Lelouch. Nó vừa liếm láp cái eo gầy, vừa dùng móng vuốt nhọn của mình xé nát toàn bộ quần áo còn lại trên người Lelouch. Nhìn thấy thân dưới trắng trẻo xinh đẹp của thiếu niên tóc đen cũng đang dựng đứng, cậu không khỏi nuốt khan một tiếng. Giờ thì Suzaku đã có thể ăn sạch người mà cậu thầm thích rồi. Nâng đôi chân trần của Lelouch lên cao, để lộ ra lỗ thịt mà Suzaku thèm khát. Lỗ dưới của Lelouch có màu hồng, thi thoảng lại đóng mở theo nhịp hít thở của chủ nhân, trông giống như đang mời gọi ai đó hãy nhanh chóng tiến vào. Dương vật Suzaku trông thấy cảnh tượng phóng đãng như thế nhanh chóng trướng đau, phải dùng tất cả sự tỉnh táo còn lại của phần người để không lao vào cơ thể Lelouch ngay lập tức. 

Lelouch cần phải được thả lỏng. Chỉ nghĩ đến vậy, Suzaku liền dùng miệng ngậm lấy thân dưới đã cương cứng của thiếu niên nằm dưới thân. Bên trong khuôn miệng to lớn của Suzaku rất ấm áp, chiếc lưỡi to bản vừa liếm láp toàn bộ cơ thể giờ lại tiếp tục nhiệt tình phục vụ cho thân dưới của Lelouch. Cậu thấy sung sướng đến mức ảo tưởng rằng toàn bộ cơ thể đều đã bị Suzaku nuốt vào bụng. Lelouch là một chàng trai tân thiếu kinh nghiệm, vì thế cậu nhanh chóng phóng tinh vào cổ họng Suzaku chỉ sau vài phút được phục vụ ngắn ngủi. 

Cả cơ thể Lelouch đỏ bừng, trên mặt phủ lớp mồ hôi mỏng, đầu lưỡi đỏ thè ra như một thứ quả mọng. Trí óc non nớt của Suzaku bị kích thích mạnh, cậu liền lao đến cắn mút chiếc lưỡi hồng, liếm láp khắp khoang miệng. Tanh quá, cái mùi dâm dục của xác thịt… Con chó bự tạm buông tha cho vòm họng của người nằm dưới ngay khi nó cảm thấy những nấm đấm không có mấy sức lực gõ lên đỉnh đầu. Ngẩng mặt lên, Suzaku liền bị hút vào đôi mắt tím ứ đẫm nước mắt khoái lạc của Lelouch. Cậu say sưa ngắm nhìn, rồi vươn lưỡi liếm đi những hạt sương mặn đó, giống như một con chó đang an ủi chủ nhân: “Đừng buồn, đừng khóc.” 

Nhưng dù dịu dàng và ân cần đến đâu, Suzaku đã sớm đạt tới giới hạn của sự tự chủ rồi. Hiện giờ cậu chỉ là một con chó, Lelouch tốt bụng chắc hẳn sẽ bỏ qua cho hành động của cậu mà. Một bên Suzaku nhiệt tình cắn mút khắp vòm cổ của Lelouch, một bên nhanh chóng cởi bỏ lớp vải thô giam giữ dương vật cứng đến mức sắp nổ tung. Thiêu niên tóc đen dường như cảm nhận thấy nguy hiểm, bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất báo động cho cậu biết cho chuyện không lành sắp sửa xảy ra. Tầm mắt Lelouch thấp dần, thấp dần, cho đến khi đôi mắt tím chạm trán con quái vật to lớn trong đũng quẫn Suzaku. Lelouch lập tức đông cứng lại. Cả cuộc đời cậu chưa bao giờ bắt gặp thứ gì có kích thước khủng khiếp đến thế, và cậu tuyệt vọng khi hiểu rõ rằng bản thân chẳng thể thoát khỏi số kiếp bị nó hành hạ.  

“Không, không…!” – Lelouch lùi lại theo bản năng, cố gắng tránh xa Suzaku hết mức có thể. Cậu lo lắng rằng bản thân có thể mất mạng nếu như để cho cái thứ đó đi vào cơ thể mình.

Nhưng chuyện nào dễ dàng đến thế? Cơ thể rắn chắc của Suzaku tạo thành một cái lồng thịt, giam toàn bộ cơ thể Lelouch vào bên trong. Kể từ lúc bị con chó đực này nhắm làm mục tiêu, cậu đã là cá nằm trên thớt rồi. Dương vật lớn của Suzaku bắt đầu mò mẫm về hướng lỗ thịt của Lelouch, trông giống như một con rắn chậm rãi tiến đến gần con mồi ngon lành của mình. Nếu như con mèo này bị tê liệt chẳng thể chạy thoát, không việc gì phải vội vàng cả. 

“Không…” – Cảm nhận phần đầu gậy thịt nóng bỏng đã chạm tới cấm địa của mình, Lelouch nhận thấy sự căng cứng của nó, thậm chí còn đập thình thịch đầy háo hức. Cậu bấu chặt lấy bờ vai của chó lớn, nỗ lực cầu xin lòng thương xót của nó. 

Nhưng Suzaku chỉ nhẹ nhàng mà vững vàng ghì vòng eo của Lelouch xuống, rồi gồng sức giáng một cú thật mạnh. Lực tác động lớn chưa từng có và nỗi đau khi thân dưới bị xé toạc xâm chiếm đầu óc của Lelouch. Thiếu niên tóc đen nổ đom đóm mắt, hít thở không thông trước sự xâm chiếm tàn bạo của Suzaku. Hơi thở nóng rẫy của con thú và của chính Lelouch xông cho cả cơ thể cậu đỏ bừng lên, giống như một món ngon đã được nấu chín, bày lên bàn chờ thưởng thức. Đương nhiên, chó lớn Suzaku sẽ không bỏ lỡ cơ hội được ăn ngấu nghiến món chính mà nó chờ đợi từ lâu.

Suzaku dần thúc hông, bắt đầu từ những nhịp chậm rãi và nhẹ nhàng, sau đó dần tăng tốc không kiểm soát. Bên trong cơ thể chưa từng được khai phá của Lelouch rất chật hẹp và ấm áp. Bức tường thịt quấn lấy Suzaku, phát thảo nên đường nét gân guốc của dương vật dữ tợn. Lỗ thịt của người nằm dưới dường như có thiên phú, bắt đầu cắn mút nhiệt tình thân dưới của Suzaku, dù chủ nhân xinh đẹp của nó có vẻ không được thích việc này lắm. Một khi đã tiến vào, con chó bự đã không thể dừng lại. Cảm giác được chiếm giữ lần đầu tiên của Lelouch mang đến khoái lạc tinh thần cho Suzaku còn dữ dội gấp bội lần cái sung sướng của xác thịt.

Mê mẩn ngắm nhìn đôi mắt trong suốt như ngọc của Lelouch, con chó bự rên rỉ những tiếng gầm khàn khàn: 

“Lelouch… Lelouch…” 

Lelouch bỗng cảm thấy tức giận đến lạ. Tên ngốc này còn đủ tỉnh táo để nhận ra bản thân đang làm chuyện đáng xấu hổ thế này với bạn của mình cơ đấy! Cậu lại dùng sức đánh mạnh vào đỉnh đầu Suzaku, vừa đánh vừa mắng “ngốc ngốc ngốc”, không phải phản kháng, chỉ đơn thuần là cậu muốn trút giận lên con chó đực này. Nhưng có lẽ Lelouch đã kích hoạt nhầm công tắc ẩn của Suzaku. Với mỗi cú đánh giáng xuống đầu, cái hông săn chắc của cậu trai tóc nâu lại giáng những đòn mạnh bạo xuống cái eo mỏng manh của Lelouch. Cậu sợ hãi nghĩ rằng cơ thể mình sẽ sớm bị tách đôi từ phía dưới mất.

Nhịp thúc hông hỗn loạn của Suzaku sớm đi vào quỹ đạo riêng. Dương vật to lớn bất thường chôn sâu trong cơ thể giật nảy liên tục, cứ thế lui ra tiến vào, sau một lúc cũng đã nhét hết toàn bộ chiều dài vào bên trong cơ thể Lelouch. Cậu cảm nhận bụng dưới mình nghẹn ứ, nóng bỏng, ruột gan dường như đã bị thiêu đốt trên lửa dục. Suzaku rất chăm chỉ lấy lòng chủ nhân, không chỉ xâm chiếm lỗ thịt mà còn chăm sóc cây gậy nhỏ của Lelouch. Bị kích thích bởi nhiều luồng khoái cảm cùng một lúc, tiếng rên rỉ của Lelouch dần mất kiểm soát, cứ thế trôi tuột khỏi thanh quản như phần thưởng dành cho con chó động dục. 

Chẳng thể phản kháng hay chạy trốn, kể cả việc trút giận cũng bị xem như trò cười, thiếu niên tóc đen bất lực đến bật khóc. Tiếng rên rỉ cùng tiếng nức nở hòa cùng với nhau khiến Lelouch bị nghẹn ứ. Lực tác động mạnh mẽ dưới thân khiến cơ thể cậu rung lắc mãnh liệt, nhịp tim cũng đập nhanh như đang chạy marathon. Trống ngực dồn dập khiến Lelouch hoảng sợ, lo lắng bản thân sẽ bị Suzaku quá khích giết chết trên giường. 

Suzaku càng chôn sâu trong lỗ thịt ấm áp của Lelouch thì càng mất tỉnh táo, hoàn toàn dựa vào kí ức cơ bắp của mình. Mỗi lần thúc hông đều sẽ lao đến nơi sâu nhất trong cơ thể người nằm dưới. Càng đi sâu thì cơ hội khiến Lelouch thụ thai sẽ càng cao, bản năng mách bảo nó như thế. Suzaku cảm nhận một luồng nhiệt dần đổ xuống dương vật căng đầy, khiến nó thậm chí còn to hơn trước một vòng. Suzaku biết cậu sắp phóng tinh rồi. Cậu muốn tinh dịch của mình chôn vào nơi sâu nhất trong Lelouch, để thiếu niên tóc đen mãi mãi không thể rửa sạch dấu vết của cậu. 

Suzaku đột ngột kéo cả người Lelouch dậy, để cho cậu dựa vào bờ vai vững chắc của mình. Cơ thể Lelouch rất gầy, hầu như không có mỡ thừa, lúc Suzaku nhìn xuống bờ lưng của người thương thậm chí có thể nhìn thấy xương cánh bướm nhô ra. Thật mỏng manh, thật xinh đẹp. Suzaku xoa dọc theo đốt sống của Lelouch, mò mẫn xuống nơi đang kết nối hai người lại với nhau thật chặt chẽ. Thịt mông của Lelouch không nhiều nhưng rất mềm, sờ vào có cảm giác giống như da em bé, cũng giống như thịt đào ngọt ngào vậy. Bị trí tưởng tượng của bản thân hun đến nóng bừng, Suzaku vùi đầu vào cần cổ trắng trẻo của Lelouch rồi gặm cắn. Đôi tay ôm lấy thịt mông cũng không ngừng nhào nặn theo ý thích. Có vẻ tư thế ngồi thẳng lên dương cụ khiến cho cây gậy thịt đi vào trong sâu hơn, chạm tới ngưỡng giới hạn chưa từng có của Lelouch. Thiếu niên bỗng thấy trướng đau đến lạ, đôi tay mò mẫm xuống bụng dưới, hóa ra Suzaku đâm chọc quá tàn bạo khiến cho phần bụng của cậu cũng nhô lên hình dáng của dương vật. Lelouch đã phóng tinh lần thứ hai ngay khoảnh khắc nhìn thấy hình ảnh dâm dục đó. 

“Ư…” – Suzaku rên khẽ. Khi Lelouch lên đỉnh, cái lỗ háo ăn của cậu cũng khẽ thít chặt lại, gần như đã siết đến mức chú chó bự muốn bắn tinh. Chưa được, vẫn chưa được… Suzaku lắng nghe tiếng rên rỉ hổn hển của Lelouch, cảm nhận sự ấm áp của Lelouch. Không chỉ có khoái lạc đến từ xác thịt, ngay khoảnh khắc này đây, cậu cảm nhận được một thứ như là hạnh phúc thật sự, là niềm vui sướng khi chiếm giữ được người cậu yêu. 

“Lelouch… Lelouch…” 

Một lần nữa, Suzaku gọi lên cái tên ấy đầy tha thiết, cùng với cái sướng ngất sắp sửa ập đến, nước mắt nóng hổi cũng dần trào ra từ khóe mắt. 

“Tớ thích cậu, rất thích cậu…” 

Trong khi ý thức vẫn còn đang mơ hồ, Lelouch nghe thấy những tiếng nức nở ấy. Thật hết cách, cậu mới là người cần phải khóc cơ mà. Thế là lần đầu tiên, Lelouch vươn tay xoa xoa mái tóc và đôi tai cún của Suzaku đầy dịu dàng. Tại sao cậu lại muốn an ủi con chó ngốc này kia chứ? À, vì nó là đồ ngốc mà, cái tên ngốc chỉ thuộc về Lelouch. 

Chú chó Suzaku lần đầu nhận được lời khen ngợi từ chủ nhân, thân dưới ngày càng hoạt động tích cực hơn, đổi lấy ngày càng nhiều tiếng rên khóc nỉ non của Lelouch. Vào lần thúc hông cuối cùng, Suzaku gặm lấy cần cổ gầy của Lelouch, sau đó phóng hết tinh dịch tích tụ từ lâu vào hết trong cơ thể cậu. Lelouch giật nảy, cả người mất hết sức lực, đành yếu ớt dựa hết vào lồng ngực vững chãi của Suzaku. Cái đuôi to cũng nhanh chóng quấn quanh khắp eo Lelouch, giam cậu trong nhà tù xác thịt. Nóng quá, nhưng không thoát ra được. Thể chất hạng chót của Lelouch đã đến giới hạn của nó, tầm nhìn của cậu mờ đi, kể cả thế thì trong tiềm thức, cậu vẫn nghe thấy Suzaku lặm đi lặp lại: 

“Lelouch… Lelouch…” 

.

Sáng, à không, trưa hôm sau, khi Suzaku tỉnh dậy, cậu nhận ra tai và đuôi chó của mình đã biến mất. Thật tốt quá! Nhưng chưa kịp vui mừng, đoạn ký ức về quá trình cậu cưỡng ép Lelouch bỗng ùa về không sót chi tiết nào. Suzaku thầm run rẩy, không biết phải đối mặt với cơn thịnh nộ của cậu ấy ra sao. Tiếng mắng mỏ xa xa của Lelouch bỗng lọt vào tai Suzaku: 

“Lloyd! Còn nghiên cứu linh tinh thì tôi sẽ bảo bố cắt đứt hết chi phí nghiên cứu của anh!” 

Lelouch đang vừa xoa bóp vòng eo đau nhức của mình, vừa không ngớt chì chiết về sản phẩm từ thí nghiệm gần đây nhất của Lloyd. Sau đó là hàng loại lời ca thán từ vị tiến sĩ mà Suzaku đã nghe đến thuộc lòng. Dù sao cũng thầm cảm ơn tiến sĩ vì đã nghe hộ em bài thuyết giảng này nhé! Hãy để em giúp đỡ anh lại! 

Suzaku giả vờ vẫn còn đang mớ ngủ, lao tới ôm chầm lấy vòng eo của Lelouch từ phía sau. Cơ thể Lelouch liền cứng đờ, cứ ngỡ con quái thú Suzaku sẽ tỉnh lại hành hạ thân thể cậu tiếp. May thay, nó vẫn còn đang ngủ, thế thì đừng cố đánh thức nó. Lelouch kéo chăn lên, trùm cho cả bản thân và Suzaku. Cả người cậu vẫn còn nhức mỏi, có cố thì cũng không gượng dậy nổi. Dẫu sao cũng là ngày nghỉ kia mà, Lelouch cho phép bản thân lười nhác một chút. 

Suzaku, để đền bù cho tổn thương thể chất của tớ, tiền nhà tháng này của cậu sẽ tăng gấp ba!