Manga Code Geass RE;

Minh họa: Satoshi Ogasawara

Editor: Mika

VOLUME 1

Đã đến phần khởi đầu của Zero Requiem! Phiên bản truyện tranh “Code Geass” từ phần Hoàng đế Lelouch “Code Geass: Lelouch of the Rebellion” đến “Resurrection” sẽ được minh họa bằng nét vẽ cuốn hút của Satoshi Ogasawara!!

CHƯƠNG 1

CHƯƠNG 2

CHƯƠNG 3

CHƯƠNG 4

VOLUME 2

Sau khi nắm quyền kiểm soát Đế Quốc Thần Thánh Britannian, Lelouch tiếp tục thực hiện nhiều cải cách quy mô lớn. Sát cánh bên cạnh cậu là Knight of Zero – Kururugi Suzaku.

CHƯƠNG 5

CHƯƠNG 6

CHƯƠNG 7

CHƯƠNG 8

VOLUME 3

Schneizel, Hắc Hiệp sĩ Đoàn và thậm chí cả người em gái yêu quý Nunnally cũng đứng ra cản đường Hoàng đế Lelouch. Tuy nhiên, Lelouch và những người đồng đội không thể dừng lại. Diễn biến gì sẽ xảy ra tiếp theo trong trận chiến quyết định thế giới?

CHƯƠNG 9

CHƯƠNG 10

CHƯƠNG 11

CHƯƠNG 12-1

CHƯƠNG 12-2

CÁC CHƯƠNG CÒN LẠI ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TRÊN GOOGLE DRIVE

CHƯƠNG 13-1

CHƯƠNG 13-2

CHƯƠNG 14

CHƯƠNG 15

[YGO Gx-mobHaou] Lễ Đền Tội

Tên gốc là Yom Kippur hay Lễ Đền Tội, là ngày linh thiêng nhất của Do Thái Giáo.

OriURL: https://archiveofourown.org/works/39707955?view_adult=true

Author: WinterLute11

Editor: Mika

Edit và reup được sự cho phép từ chị Đông, đội ơn chị rất rất nhiều!!

Tóm lược:

Dựa trên nguyên tác của HaouJudai, quá khứ của Haou được xây dựng ở thế giới khác (?) Hai nhân cách của Yuki Judai tách rời sau trận đấu với O’Brian.

Xin cân nhắc kỹ xem bản thân có thể nuốt trôi rape gangbang hay không trước khi đọc.

「 Kẻ tội đồ, Chúa đày đọa ngươi

Tạ ơn Người, kiếp sống mới của ngươi sẽ không còn khổ hạnh.

Giờ hãy nhận lấy bệnh tật, khổ đau, cùng cái chết.”

——《LA SORCIÈRE》

Chuyện xảy ra ít lâu sau ngày tôi nhập hội tốp lính đánh thuê.

Nhằm đối đầu với Bá Vương – kẻ thống trị vùng đất bấy lâu nay – những người may mắn sống sót ở phía Tây như tộc Chiến binh, tộc Chiến binh Thú và tộc Ma pháp sư tụ họp lại và cùng tạo nên một đội quân được tổ chức bài bản, dẫn đầu Hởi hiệp sĩ Gaia.

Là thành viên của tộc Chiến binh, tôi gia nhập hàng ngũ lãnh đạo bởi Sứ giả Ánh sáng – Hiệp sĩ Thép Gearfried, sát cánh với Kiếm Sĩ Diệt Rồng Buster Blader. Một tháng trước, tin tức từ tiền tuyến truyền về, thông báo rằng tại Lâu đài của Bá Vương xảy ra một trận chiến khốc liệt, cả Bá Vương và kẻ thách đấu đều trọng thương. Đội quân kia mất đi thủ lĩnh như rắn mất đầu, rơi vào thế bị động đành phải rút lui, cơ hội của ta đã hiển hiện trước mắt. Trong vòng một tháng, tình hình đã hoàn toàn đảo ngược, quân ta tiến công và đóng quân tại một vùng đất hoang.

Kế hoạch tiến đánh diễn ra suôn sẻ, chúng tôi cuối cùng cũng có được một ngày nghỉ hiếm hoi. Trong cái tối tăm và mù mịt của đêm sa mạc, người trong tộc Chiến binh và Chiến binh Thú tụ tập lại, uống rượu và trò chuyện rôm rả bên đống lửa trại. Những lời đồn ví như có kẻ trông thấy Tượng Thần Exodia di chuyển, hay Cyber End Dragon giương đôi cánh kim loại của nó như đóa hồng bạc nở rộ trong đêm tối. Có vẻ kẻ sở hữu nó đang thách đấu với một con người yếu ớt chẳng có khả năng chiến đấu, và còn nhiều thứ khác nữa…

“Ê, lính mới.” Tay Thợ săn vừa nốc sạch bình rượu lớn đến khoác vai tôi, “Ngồi không ở đây chán ngắt, muốn cùng anh đây vui vẻ chút chứ?”

“Chú em thử chưa? Làm tình ấy?”

“Làm tình hửm…?” Tôi buộc miệng, chợt nhận ra ẩn ý trong câu nói của anh ta, một hơi phun sạch ngụm rượu trong miệng, “Hả?–?”

“Ừ, chính nó.” Anh ta chộp lấy cánh tay tôi, “Nhanh cái chân lên, đến sớm hưởng sớm.”

Và chính tôi cũng ngờ ngợ nhận ra câu “đến sớm hưởng sớm” có nghĩa là gì.

Đội quân thỉnh thoảng cần thay đổi cứ điểm theo nhịp hành quân, hầu như đều chỉ có mấy thứ đơn giản như lều trại và các thứ đồ phụ trợ khác. Nơi tối tăm nằm dưới lòng đất mà tôi được dẫn đến được xây dựng sâu trong sa mạc hệt rễ cây, dường như đã tồn tại trong thời gian dài. Công nghiệp mại dâm, hình như đó là cách người ta gọi nó.

Cổ họng tôi nuốt khan.

Một người, mà chính xác là một thiếu niên loài người rõ là đến từ thế giới khác, bị trói thành hình chữ thập trên sân khấu chính, hai tay bị gô lại trên cao, chiếc quần bó màu đen mang đường nét mềm mại, không có cơ bắp và gót chân hầu như không chạm đất. Từ cách bố trí trên đài hành quyết, thân trên của người đó hẳn phải chịu áp lực khủng khiếp, nhưng cơ thể lại luôn vững vàng, chẳng chút run rẩy, cứ như trói buộc trên người chỉ là ảo ảnh.

“Đây là…?” Tôi không nhịn được liếc nhìn tay Thợ săn, kẻ cũng quan sát tôi qua chiếc mũ hình lưỡi kiếm.

“Thứ ta gọi là ‘vui vẻ’ đấy.” Anh ta cười khà, ra hiệu cho tôi nhìn chung quanh. “Thế mà vẫn đến muộn, tiếc thật chứ, xem ra phải chờ mấy tiếng đồng hồ lận.”

Tôi đảo mắt hết trái lại sang phải. Trong bóng tối mù mờ, tôi nhận ra một nhóm thành viên của cả tộc Chiến binh và Chiến binh Thú sớm biến đâu mất khỏi doanh trại, con ngươi của bọn họ lóe lên thứ ánh sáng đỏ kì lạ. Một tên Orc rời bàn tròn như thể đáp lại lời kêu gọi từ đám đông, tiến lên sân khấu, trước sự chứng kiến của mọi người, hắn giương móng vuốt bạc của mình.

Tiếng vải bị xé rách vang lên, mảnh vải đen rơi xuống đất nhẹ tựa lông vũ. Ngực của thiếu niên loài người lộ ra, trên da thịt cũng hằn lên màu đỏ sẫm do móng vuốt để lại. Trông rất đau đớn, lẽ ra đối với con người, đó là nỗi đau không thể chịu đựng được. Nhưng cơ thể đó vẫn bất động, và cậu ta, người luôn nhắm nghiền đôi mắt, không hề phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Cứ như một xác chết vậy, tôi nghĩ ngợi, dù cho có người để thỏa mãn ham muốn đi nữa, nếu người đó chẳng chút phản ứng thì có gì thú vị?

Lại là tiếng vải vị xé rách, lần này nhắm vào hạ bộ, chiếc quần đen bị cắt xẻ thành ba đoạn, rơi lả tả xuống nền đất, chỉ sót lại vài mảnh vải mỏng, lộ ra da thịt trắng mịn. Vệt móng vuốt cắt qua da, đâm vào da thịt, chất lỏng đỏ tươi chảy ra từ vết thương hở, chẳng mấy chốc đã nhuộm đỏ cả đùi.

Cảnh tượng đẹp đẽ như mai đỏ trên tuyết vậy. Tôi nghe thấy hơi thở mình ngày càng nặng nề, và bầu không khí dần bao trùm bởi tiếng gầm trầm thấp từ các Chiến binh Thú, thậm chí còn có nước bọt chảy ra khỏi khóe miệng tôi trong vô thức. Tâm trí tôi mờ dần giữa tiếng la ó chung quanh, và khi tôi nhận ra, con Orc kia đã nâng đôi chân thiếu niên lên, lôi ra bộ phận sinh dục của mình – Trời ạ, kích thước đó phải gấp hai lần cái của tôi, gen Orc quả thực khủng bố – rồi đặt vào cửa huyệt bị nhuộm đỏ bởi máu.

Mặc cho cách biệt khoảng cách, tôi vẫn nghe thấy âm thanh rách toạc từ cái lỗ nhỏ chật chội. Thiếu niên gằm mặt vẫn không kêu lên một tiếng động nào, hai mắt nhắm chặt. Bất kể là đau đớn, sung sướng hay xấu hổ đi nữa, khóe miệng cứ luôn mím thành một đường kẻ mỏng trên khuôn mặt nhợt nhạt, không hơn không kém. Bộ cậu ta là người máy hay sao?

Tôi nuốt nước bọt, nếu không kẹt giữa đám đông này, tôi đã thò tay xuống giữa hai chân để thủ dâm rồi. Không chỉ có tôi, mà những Chiến binh ở đây cũng có cùng suy nghĩ. Khung cảnh tuyệt mỹ trên đài hành hình kích thích dây thần kinh thị giác của chúng tôi, âm thanh va chạm da thịt và tiếng chất lỏng nhớp nháp vang lên khắp không gian rộng dưới lòng đất quả là trải nghiệm khó quên đối với những người lính đã chiến đấu dai dẳng và không hề giải quyết nhu cầu sinh lý trong thời gian dài.

Dương vật khổng lồ đen đúa, bao phủ bới lớp lông Orc đẩy thẳng vào sâu trong hang động. Khi toàn bộ dương vật được rút ra, còn kéo theo cả những sợi máu dài và dịch ruột thấm đều trên thân. Chân còn lại của thiếu niên cũng được nâng lên, đặt ở thắt lưng của gã Chiến binh Thú, sắc mặt đột nhiên hơi thả lỏng, trọng tâm cơ thể thay đổi, đầu ngón chân bị trói cũng bắt đầu run rẩy, kêu lên một tiếng. Một tiếng thở dài phát ra từ đôi môi hé mở của cậu ta, rồi lại đóng chặt. Không biết liệu thân thể mỏng manh của con người có thể chịu đựng được bao lâu nếu cứ bị treo lơ lửng như vậy, hơn nữa đây mới chỉ là người đầu tiên trong đêm nay thôi.

Tôi thì thầm với tên Thợ săn cạnh bên:

“Chơi mạnh bạo vậy được không đấy? Nhỡ chết người thì sao?”

Anh ta sững sờ trong giây lát, rồi như thể có gì hài hước trong câu từ của tôi, gã phá lên cười. Giữa lời xì xầm của đám đông, tiếng cười của anh ta bị phớt lờ đi, chỉ có tôi cảm thấy có chuyện không ổn.

“Xót thương sao?” Anh ta nâng ly rượu từ chiếc bàn đá lên, trỏ vào con người trên đài cao, “Chú có biết hắn ta gây nên bao nhiêu tội lỗi không? Kể ra khéo lại dọa chú em sợ chết khiếp.”

Giữa tiếng hò hét không ngớt, Chiến binh đầu tiên đã thỏa mãn sau khi thưởng thức bữa ăn ngon lành. Sau trận va chạm kịch liệt, gã vùi sâu vào cơ thể thiếu niên, bằng mắt thường cũng có thể thấy vệt máu đỏ tươi đổ từ vết rách và eo của cậu ta co giật dữ dội. Cái bụng nhỏ nhấp nhô dường như còn phình lên không ít. Gã rút bộ phận sinh dục của mình ra, chà xát vết thương ở đùi trong với đầu dương vật vẫn đang phun tinh dịch. Chất lỏng vẩn đục từ trong lỗ đỏ ộc ra, chẳng mấy chốc đôi chân gầy lại buông thõng xuống đất, và người lính thứ hai vội vàng bước lên sân khấu.

“Thế thì hắn là ai?” Tôi hỏi, “Chẳng lẽ là Bá Vương của Quân đoàn ư? Không thể nào, Bá Vương sao lại có thể là con người?”

Tay Thợ săn nhún vai, “Khó trách chú chỉ là lính mới, mạng lưới thông tin quá kém. Động não đi.”

Anh ta tiếp lời, “Lí do gì khiến Đội quân Bá Vương sụp đổ? Người đã biến mất là ai? Mà hơn thế nữa, ngay lúc này lại xuất hiện một tên loài người chưa ai từng gặp mặt.”

Tôi đóng băng.

“Ý anh là…”

Trước cả khi tôi kịp trả lời, một cơn gió lốc chợt ập đến, buộc màn biểu diễn xác thịt trên kia phải dừng lại. Chiến binh đang dang dở chuyện vui niềm nở tránh sang một bên, đón chào Sứ giả Ánh sáng Gearfried.

“Xin lỗi vì đột ngột cắt ngang ngày vui của mọi người.” Ngài cúi chào đám đông có mặt trong Nghi lễ Hiệp sĩ, “Tuy vậy, ta mang đến một tin tốt lành đây.” Ngài không nhìn chúng tôi mà tiến bước về phía Chúa. Trên sân khấu kia, ngài nhìn thẳng vào người đang bị trói vào tư thế hành hình. Khoảnh khắc thiếu niên nghe thấy giọng nói của ngài, lần đầu tiên cậu ta mở to đôi mắt.

Khi tôi trông thấy đôi đồng tử vàng chói mắt kia, tôi biết suy đoán của bản thân đã đúng. Thứ ánh sáng lạnh lẽo quét một lượt qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người Gearfried.

“Quân ta…” Vị thủ lĩnh đã bước lên chính giữa sân khấu, ngài đối mặt với con người bị hành hạ thành bãi hỗn độn, trên khuôn mặt lộ ra ác ý, còm đặt biệt nhấn mạnh nửa câu sau: “Đã bắt giữ thêm được một con người khác đang lẩn trốn…”

Đôi mắt vàng kim sáng rực lên giữa làn da trắng tuyết, tỏa ra vẻ sáng chói như đêm trăng rằm. Cái miệng ngậm chặt trước nhiều lần hành hạ thô bạo của lũ Orc cuối cùng cũng nới lỏng, phun ra bốn từ độc địa:

“Đừng động vào hắn.”

Gearfried không đáp lại, ngài áp lưỡi kiếm lên bộ giáp sắt ánh bạc và gõ lên đó ba lần. Tức thì, thân ảnh màu tím xuất hiện từ trong bóng tối với cơ thể được tạo ra từ những lưỡi kiếm sắc bén.

Kẻ Hành Quyết, Makyura, sứ giả bóng tối của thế giới ngầm và nơi gắn liền tam giới. Theo lệnh từ Gearfried, hắn lộ diện và vun sáu móng vuốt được gắn trên mu bàn tay, lưỡi dao lóe sáng, cắt đứt sợi dây trói buộc cổ tay thiếu niên – Trước khi cậu ta kịp mất trọng tâm và đổ gục xuống, hắn phóng lưỡi kiếm như ném phi tiêu, găm vào cổ tay cậu. Thiếu niên loài người đó bị đâm xuyên qua lòng bàn tay, khuỷu tay và cả hai vai, đồng thời cũng bị găm thành tư thế chữ thập.

Ánh mắt không chút xao động, thậm chí khóe miệng cũng không mím chặt hay nghiến răng lại. Dù sao đó cũng là kẻ suýt chút nữa đã hủy diệt cả mười hai thứ nguyên, là tồn tại đáng sợ nhất.

Người sáng lập và lãnh đạo Đội Quân Bá Vương.

Người sử dụng thẻ bài “Super Polymerization” nhằm thu thập hàng trăm ngàn linh hồn làm vật tế và biến họ thành đội quân bóng tối.

Người được mệnh danh bất khả chiến bại…

⁃ Bá Vương Haou.

Máu từ trên người hắn đổ ngày một nhiều, cứ như tra tấn trước đó chỉ xứng làm món khai vị, máu đổ càng dữ dội hơn, hệt động mạch bị cắt đứt và không thể lành lại, đành để cho máu cứ chảy mãi không dứt.

Ánh sáng trong đôi mắt hoàng kim như tỏa ra bá khí, làm cho không ai trong đám Chiến binh chúng tôi dám tiếp cận và phải lùi bước vì sợ hãi.

Áp lực vẫn còn đó, sức mạnh bóng tối vẫn còn đó, thậm chí mạnh mẽ vô cùng. Lí nào lại khoanh tay chịu trói, trở thành vật tế, bị quân thù địch sỉ nhục như vậy?

Ngươi đang bảo vệ cho ai?

Gearfried tiến tới, dùng lưỡi kiếm nâng cằm hắn, giống như đang thì thầm thứ gì đó. Âm giọng trầm thấp, chỉ có thể nghe ra loáng thoáng vài câu: “Chuộc lấy lỗi lầm của ngươi đi…”

Viên Thủ lĩnh tra kiếm vào vỏ, quay lưng rời khỏi sân khấu. Cuối cùng ngài đã hướng ánh mắt về phía chúng tôi.

“Kẻ thủ ác chà đạp quê hương ta, cướp đi người thân yêu của ta và gây ra bao tội lỗi cho ta, sẽ bị xử tử công khai vào trưa mai. Mong mọi người hãy tận hưởng buổi tối nay, hãy cho hắn biết rốt cuộc địa ngục là gì.”

Mọi thứ sau đó chỉ có thể diễn tả rằng: Đây là lễ hội dành cho người chiến thắng.

Tôi mãi uống, nhằm giải tỏa cơn giận trào dâng trong lòng và cơn sướng ngất sắp đến. Hàng người xếp hàng đêm nay dài lắm. Dù sớm muộn gì cũng đến lượt, nhưng bộ phận sinh dục sung huyết sớm không còn chịu đựng được nữa rồi. Chỉ cần theo dõi chuyện xảy ra trên sân khấu cũng giống như đang thưởng thức một rừng thịt rượu vậy.

Bộ trang phục đen bị xé rách rơi lả tả xuống nền đất, chỉ sót lại vài mảnh vải bị lưỡi dao đâm vào da thịt và dính chặt vào cọc gỗ. Máu vẫn còn chảy, không hiểu vì sao trong cơ thể gầy yếu này lại chứa nhiều máu đến vậy, ngỡ như không bao giờ cạn. Ánh sáng hoàng kim biến mất, không phải do nó mờ dần. Mà do hắn nhắm đôi mắt lại, ngậm chặt miệng, bày ra thái độ người máy vô cảm mà đón nhận lấy những thứ sắp xảy đến với mình một cách đầy thờ ơ và ngang nhiên.

Các Chiến binh, Chiến binh Thú và Ma Pháp sư tham gia bữa tiệc này không còn bị giới hạn bởi thứ tự và số lượng tham gia nữa. Từng tốp hai đến ba người cùng nhau xông lên về phía sân khấu. Vô số móng vuốt sắt nhọn hung ác để lại chi chít sẹo lên khuôn ngực sau khi nhào nặn mạnh bạo. Ngọn lửa ma thuật xanh thiêu cháy làn da mịn màng của con người kia. Cung tên và dao găm xuyên qua bụng dưới, cùng với dòng máu nóng hổi ộc ra, hai ba bộ phận sinh dục sưng tấy chen vào lỗ huyệt sắp nức vỡ, vòng eo nảy lên lộ ra hình dáng của dương vật.

“Ê lính mới.” Tên Thợ săn đột nhiên bắt chuyện và đưa cho tôi một viên thuốc. “Khi nào tới lượt thì nhớ xài cái này nhá.”

Còn có thứ gì đó trộn lẫn vào máu, chiếc lưỡi gai thô ráp liếm láp vết thương trên da, mồ hôi không ngừng tuôn ra theo thân thiệt và cọ xát thân thể, tinh dịch trào ra, chảy xuống đùi cùng với dịch ruột như triều dâng. Tuy thiếu niên đã có thể tự do di chuyển chút ít, nhưng cái giá phải trả là hai chân bị tóm lấy và quấn quanh eo, hoặc trên vai các Chiến binh. Kích cỡ của mỗi người tuy khác nhau, nhưng tác động do va chạm mãnh liệt thì tương tự. Dù cho tinh thần của người đó cứng rắn đến đâu và sự tồn tại kia đáng sợ thế nào thì trước những xâm phạm lẫn hành hạ như vậy, cơ thể nhân loại này sẽ biến thành một xác chết khô trước khi trời kịp sáng.

Mọi thứ diễn ra như màn trình diễn của xác thịt, và cuối cùng cũng đến lượt tôi bước lên sân khấu. Khi ngón tay tôi chạm vào làn da lạnh lẽo nhưng mềm mại, phản ứng đầu tiên trong tiềm thức là vươn tay tóm lấy chiếc cổ mỏng manh kia. Mất đi áo giáp bảo bộ, không còn sự khủng bố đến từ thế lực bóng tối, bá chủ bất khả chiến bại cũng chỉ là kẻ bất lực, không hơn gì một con người bình thường.

Bầu ngực bị cắn mút biến thành những mảng tím hồng và dính đầy nước bọt của ai đó khác. May thay tôi chả phải loại cuồng sạch sẽ, tôi ngậm lấy đầu vú cứng lên như quả anh đào ấy vào miệng, nếm ra được mùi vị tanh nồng khi bú mút. Bá Vương vẫn không hề phản ứng chút nào, gần như hắn đóng kín tất cả giác quan và thu mình vào một không gian linh hồn cô lập.

Trong trường hợp này thì cần kéo hắn ra, để cho hắn trực tiếp cảm nhận đau đớn nhục nhã.

Ấy mới là cực hình thực sự với con quái vật máu lạnh này.

Bóp nát và nhào nặn viên thuốc mà tên Thợ săn đưa cho tôi thành một chất kết dính, xoa đều lên thành ruột nhấp nhô. Ngón tay tôi có thể cảm nhận rõ từng đường nét bên trong đang cắn nuốt dị vật bị nhét vào. Phải kìm nén quá lâu khiến tôi khó lòng kiềm chế ham muốn của mình hơn nữa. Nhưng thuốc thôi thì chưa đủ, để băng tan cần thêm lửa.

Tôi ghé sát vào cổ cậu ta, đầu gục xuống bất động, không có chút biểu hiện gì trên khuôn mặt mang nét nữ tính đó. Môi tôi chạm vào phần dái tai lạnh lẽo và mềm mại. Tôi muốn ngậm chặt và chơi đùa với nó, nhưng thời gian có hạn nên không thể rỗi rảnh, cần phải hành động nhanh chóng lên.

“Ngươi biết được tên nhân loại đó đã đi đến đâu và hắn đã làm gì không?”

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng tôi thấy rõ đôi lông mày của cậu ta đang nhíu lại, khóe miệng khẽ mở rồi lại khép vào, và răng nanh đang dằn lấy bờ môi mỏng.

Chẳng cần nói thành lời, chỉ cần cậu ta thả lỏng phòng bị, để cho ý thức trở về với thực tại, sau đó đón nhận kích thích đến từ cơ thể, chỉ vậy là đủ rồi. Tác dụng của thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, nghe thấy tiếng thở hổn hển đè nén phát ra từ kẻ dưới thân, tôi phấn khích vô cùng khi trở thành người đầu tiên được thưởng thức phản ứng từ chủ nhân cơ thể này.

Từ phần đùi, lên tới eo và bụng, những nơi lưu lại rõ vết móng vuốt và dấu tay thâm tím kia cũng sẽ lưu lại dấu vết của tôi. Ít nhất là cho đến buổi hành quyết, chúng sẽ không biến mất. Mê mẩn, tôi dạng cái chân phải co giật từng hồi ấy ra và đâm dương vật nóng hổi đã chờ đợi cả đêm của mình vào tận nơi sâu nhất. Tiếng rên rỉ trong trẻo và êm tai thoát ra từ cái miệng trước mặt tôi, cho dù nó rất nhẹ, thì cũng đủ để báo đáp những nỗ lực mà tôi đã ra trong đêm nay.

Máu trên lòng bàn tay bị lưỡi dao đâm xuyên qua nổi bọt khí, các đốt ngay vốn thẳng tắp dần cong lên vì sướng. Tôi đẩy nhanh tốc độ ra vào, hang động chặt chẽ hút chặt, quấn lấy dục vọng của tôi, hình dạng của dương vật lộ rõ qua sự co bóp của cơ bắp và tĩnh mạch.

Lòng tôi bỗng nổi lên một ham muốn, dù rất nguy hiểm và kỳ lạ, có lẽ là do phải kiềm nén dục vọng quá lâu. Tôi tiến gần hơn với khuôn mặt vô cảm như búp bê sứ – cơ thể bị chà đạp tàn bạo đến vậy, nhưng lại không một ai động đến khuôn mặt đẹp đẽ này, thật khó hiểu – và tôi hôn lấy nó.

Cậu ta không phản kháng, đầu lưỡi tôi không bị cắn đứt, sự xâm phạm dễ dàng đến khó tin. Không có chút chống đối nào, hoặc có lẽ cậu ta đã quên mất phải chống cự. Hương vị ngọt ngào giữa môi răng sung sướng hệt sự co bóp ở thân dưới của cậu ta vậy. Tôi nấn ná một lúc lâu trước khi rút chiếc lưỡi gần như tê dại của mình khỏi vòm miệng, đồng thời đẩy nhanh từng cú thúc vào thân dưới.

Hàng chờ đên nay còn dài, tôi không thể chỉ biết cho mình mà ảnh hưởng đến lợi ích mà người khác xứng đáng được nhận. Đây là chiến công thuộc về đêm nay, còn tôi đã nhận xong phần thưởng của mình rồi. Những việc tiếp đến cần làm là…

Giữa tiếng thở hổn hển nhiễu loạn, tôi nghe thấy một âm thanh mỏng đến mức gần như không thể nghe thấy:

“Judai…”

Không biết rằng lời nói ấy gửi đến ai, cũng không biết ý nghĩa ẩn giấu trong đó là gì. Gần như mọi giác quan của tôi đều đã dồn vào hạ thể. Đối diện với dục vọng sôi trào, mọi lí trí vốn có đều đã vỡ tan tành, chỉ sót lại xúc cảm mãnh liệt tràn ngập trong tôi.

Sau khi chắc chắn rằng tất cả tinh dịch đã được vùi trong cơ thể người kia, tôi rút bộ phận sinh dục của mình ra, và thứ chất lỏng đục nhỏ xuống đất.

Tôi chỉnh lại quân phục, xoay người đi nhường lại sân khấu cho bạn diễn kế tiếp.

#END

Về chi tiết “mai đỏ trên nền tuyết” trong văn hoá Trung Quốc

Màu đỏ của máu được ví với màu đỏ của hoa mai, tượng trưng cho sức sống, sinh mạng và vẻ đẹp của nó, cũng tượng trưng cho sự kiên cường mãi mãi trường tồn của sự sống, ám chỉ Haou luôn vững vàng trước loạt tra tấn và nhục mạ sắp xảy đến. Với tui chi tiết này không chỉ là hình ảnh so sánh liên tưởng và có ý nghĩa đằng sau nên đặt biệt muốn nhắc đến nó.

Giữa mùa đông, trước khi tuyết tan và chim nhạn quay về, cành hoa mai khẳng khiu trụi lá, chống chọi giữa mùa đông khắc nghiệt. Để rồi đến đúng thời điểm, hoa nở rộ như một lời nhắn nhủ rằng: “Mùa xuân sẽ đến!”.

Cre: https://tinhhoa.net/hoa-mai-bieu-tuong-cua-suc-manh-va-suc-song-manh-liet-trong-gio-tuyet.html

[FMA-HeidEd] Without You I’m Nothing

Fanfic: https://archiveofourown.org/works/42913527

Author: Jumping_Sparrow

Editor: Mika

Lưu ý: chủ blog chỉ biết sử dụng gg translate. Và reup thì có sự cho phép của ngài J_S, đội ơn công đức của ngài!

Edward kéo lê vali suốt bốn dãy nhà trong cái gió lạnh vào lúc hai giờ sáng, và cuối cùng nó cũng đến được trước cánh cửa căn hộ của Al, điên cuồng bấm chuông như bị ma đuổi. Al mặc đồ ngủ bước ra mở cửa, trên tay còn cầm cả khẩu súng lục, sau khi nhìn nhằm nhằm qua màn hình hồi lâu, cậu mới nhận ra cái bóng đen hỗn độn kia chính là anh trai mình.

“Anh chia tay với Heiderich.” Anh hai cậu giải thích ngắn gọn hết sức.

Al đảo mắt nhìn anh.

“Anh hai à, em biết là tụi anh cãi nhau rất nhiều, nhưng sao lần nào cũng lôi em vào vậy? Không phải gã người Đức đó ghét em nhất nên anh mới cố tình tới đây à?”

“Anh cố tình thật.”

Edward gắng gượng khiêng một chiếc vali to hơn cả mình qua ngưỡng cửa và quăng nó xuống sàn, tạo thành một tiếng động lớn. Nó cởi áo khoác, mũ và khăn quàng cổ, để lộ mái tóc rối bù và khuôn mặt đỏ bừng.

“Này Al, em còn không?”

Nó đưa tay lên miệng, làm động tác hút một điếu thuốc.

Al lại trừng lớn mắt: “Không phải anh cai rồi sao?”

“Em bỏ thuốc rồi?” Edward đột nhiên trở nên cáu kỉnh, “Anh còn chưa bỏ, thì em làm sao bỏ được.”

Al đặt khẩu súng trở lại ngăn kéo, lấy ra hai điếu thuốc lá tự chế trong đó. Cậu ném một điếu cho Edward và nhét điếu còn lại vào miệng. Edward lấy bật lửa ra và châm, một lúc sau, làn khói cần sa dày đặc tràn ngập căn phòng.

Sau khi ngồi xuống, Al nhìn thấy đôi môi Edward nứt ra và chảy máu, còn nửa bên má của thì anh sưng đỏ. Sau khi cởi chiếc khăn ra, trên cổ anh xuất hiện nhiều vết bầm tím, cả mấy vết tấy đỏ nữa.

“Lần này gã người Đức mạnh bạo quá ha?” Al hỏi.

“Ahaha, anh không nghĩ cậu ấy sẽ tức giận đến vậy.” Edward híp mắt ho khan hai tiếng: “Anh còn tưởng cứ dỗ ngọt thì mọi chuyện sẽ êm xuôi như trước.”

“Mà em thấy anh đáng lắm.” Al lên tiếng nhận xét.

“Al, đó là thái độ với anh mình sao?”

Theo Edward, mọi chuyện bắt đầu khi nó lớn tiếng: “Heiderich, cậu đang phản ứng thái quá đấy, không có lí lẽ gì cả.” nhằm đáp trả loạt câu hỏi từ Heiderich, gồm có: “Em đã đồng ý không động đến cần sa rồi mà, tại sao em vẫn hút?” rồi “Em nghĩ gì khi tôi về lại châu Âu chỉ để đi lang trong quán bar tìm em?” và “Những kẻ này là ai đây, sao em có địa chỉ của chúng?”.

Trong nháy mắt, nó thấy được Heiderich đang vô cùng tức giận. Mỗi khi giận lên, anh sẽ cuộn chặt tay lại và nhìn chằm chặp vào Edward. Trông thì có vẻ hung dữ, nhưng thực ra quầng mắt anh đã đỏ hoe, việc chằm chằm vào nó cốt để tránh cho nước mắt rơi xuống.

Edward không thể chịu được ánh mắt đó. Cả hai đã hét vào mặt nhau những lời tục tĩu trong mười phút liền rồi, và nó càng cảm thấy râm ran khó chịu hơn khi bị nhìn chằm chằm như thế này. Edward lập tức nói rằng nó sẽ trở lại nhà của Al để cho Heiderich có thì giờ bình tĩnh lại. Nó nhặt chiếc vali đặt dưới chân lên, bắt đầu nhét quần áo vào đó.

Heiderich, nhanh như cắt, đá chiếc vali ra xa và lớn tiếng chửi rủa. Cho dù vốn tiếng Đức của Edward có đến mức nửa chữ bẻ đôi, nó cũng biết mấy câu nói này không hề dễ lọt tai tí nào. Heiderich chộp lấy cánh tay của Edward và kéo về phía mình, khiến cho nó loạng choạng. Edward trở nên cáu gắt thật sự, nó dùng cả hai tay đẩy mạnh ngực của Heiderich, bảo anh cút khuất mắt đi và đừng bao giờ quấy rầy nó nữa. Sau đó, Edward nhận được một cái tát trời giáng từ Heiderich cùng với gương mặt đẫm nước mắt.

Heiderich chưa từng đánh nó như vậy, chưa từng có ai đánh nó như vậy. Edward ôm má phải, choáng váng. Nó thậm chí chẳng biết Heiderich có lực tay lớn đến thế. Trước giờ anh luôn rất dịu dàng, cho dù là lúc đụng chạm nó thì cũng cực kỳ từ tốn, cứ như sợ sẽ bẻ gãy nó. Đúng ra Edward không nên lười biếng giao hết mấy việc nặng nhọc cho Heiderich, để cho anh phát triển sức mạnh thể chất (*), thậm chí chỉ bằng một tay đã có thể kéo ngã nó.

(*) : đoạn này author viết là sức mạnh vũ phu, thấy cũng rất hợp lí.

Heiderich vẫn còn thao thao bất tuyệt lời mắng nhiếc. Hẳn anh vẫn đang tức tới mức xổ tiếng mẹ đẻ. Edward có thể tạm phân biệt được một số từ tục tĩu đó, chỉ là không rõ nghĩa thôi. Nó đáp trả bằng hai cú đấm, một vào bụng và một vào mặt. Heiderich đẩy một Edward đang vùng vẫy xuống mặt sàn, tạo thành âm thanh như bị bóp nghẹt.

Edward muốn đứng dậy, nhưng lại bị Heiderich giữ lại. Nó muốn dùng chân đá vào đũng quần của Heiderich, nhưng chân nó cũng bị kìm kẹp nên chẳng thể làm gì được. Dù cho không nhìn rõ, nhưng Edward cũng đoán được nước mắt của Heiderich đã rơi lả chả xuống, anh khàn giọng sụt sịt lời nguyền rủa. Trên người còn có mùi của thuốc xịt hen suyễn. Heiderich mắc phải nó trước khi gặp Edward, và anh đã tái bệnh tận hai lần.

Edward thả lỏng tay chân, không còn giãy giụa nữa. Nó dựa lưng vào sàn, khó khăn thở ra từng lời: Heiderich này, cho tôi ngồi dậy được không, đừng khóc nữa, cứ như vậy sẽ lại lên cơn hen đấy. Cho tôi ôm cậu nhé?

“Lúc nào em cũng vậy.”

Heiderich nói với chất giọng nghèn nghẹn: “Cứ hễ mọi thứ quá mức kiểm soát, em lại hành xử như thế.”

Anh lật người Edward lại, lao xuống ngấu nghiến đôi môi nó. Đôi mắt anh đỏ ngầu, khuôn mặt tái nhợt đi và trán nổi gân xanh. Một người lúc nào cũng mang vẻ mặt rạng rỡ như học sinh trung học lại có thể bày ra biểu cảm này. Không khỏi cảm thán Edward quả là biết cách hành hạ người khác.

“…Cho em xin, em ứ muốn nghe chi tiết về chuyện tính hướng của anh đâu.” Al nhăn nhó trước lời kể của anh hai.

Thấy vậy, Edward chỉ cười khúc khích, mang theo chút cuồng loạn và vô tri. Thuốc hẳn đã ngấm rồi.

“Ây dà, em trai yêu quý của anh thật là nhạt nhẽo quá đi.”

Phần bị Edward bỏ qua là:

Heiderich đè nó xuống sàn, đồng thời xé toạc quần của nó. Edward rất muốn bày tỏ rằng Heiderich “angry sex” dở như hạch. Anh chợt khựng lại một chốc, hệt như cố tìm kiếm chất bôi trơn và bao cao su. Bản tính dịu dàng và thói quen chuẩn bị kỹ lưỡng khó mà thay đổi một sớm một chiều. Cũng may khi nửa đường Heiderich cũng ngộ ra. Sau một khoảng lặng, Edward oằn mình trước cảm giác thân thể bị xâm phạm.

Heiderich than thở: “…Ngay cả trong phòng tôi cũng có mùi hôi khủng khiếp của cần sa.”

Edward cực kỳ muốn đốp chát lại rằng cái thứ thuốc xịt hen suyễn cũng chả phải hương thơm dễ chịu gì cho cam đâu. Nhưng tiếc thật, nó chả nói nên lời nổi. Bên má bị đánh buộc phải áp lên sàn nhà lạnh cóng, làm vết thương của nó nhói lên, bỏng rát và đau đớn. Ah, ngay lúc này Edward thật sự rất cần thuốc, hoặc cần sa, gì cũng được.

Edward chẳng để ý liệu phần bị xé rách có đang rỉ máu không nữa. Đầu óc nó còn đang bận quay cuồng, chỉ cảm thấy Heiderich lại giật lấy bím tóc, thúc dồn dập vào cơ thể nó, hơi thở hỗn loạn, chuyển động kịch liệt. Bên trong nó phát họa ra hình dáng của Heiderich, làm anh muốn thúc càng sâu hơn nữa, đến khi chọc thủng và xé rách ranh giới này.

Heiderich gầm lên. Có thứ gì đó nhỏ trên lưng Edward, mồ hôi hay gì đó tựa vậy. Nó cuối cùng cũng lấy lại hơi thở, bắt đầu chửi rủa một lượt cả nhà Heiderich. Anh lật người nó lại, dễ dàng như đang xử lí một tảng thịt. Choáng váng. Đôi tay vùng vẫy của Edward chộp lấy chiếc tủ, ngăn kéo bị bất tung. Lần lượt mấy món đồ quen thuộc rơi lả tả xuống như mưa đổ, cũng khiến cho những thứ mong manh vỡ vụn cả.

Bản khắc gỗ nhỏ đó, gồm khung ảnh và mấy cái huy chương mà Heiderich kỳ công làm cho nó, chỉ còn lại những mảnh vỡ tung tóe khắp nơi. Linh cảm Heiderich lại muốn xâm chiếm cơ thể mình sâu hơn, Edward vùng thoát khỏi vòng tay của anh, liều mạng siết lấy cần cổ Heiderich. Trông anh giờ đây đến là tội nghiệp, trên khuôn mặt không là mồ hôi thì cũng lã chã đầy nước mắt. Nhưng Heiderich cũng đáp trả lại, dùng hết sức mà bóp cổ Edward. Đột nhiên nó thấy đầu óc choáng váng cả, hai mắt trắng dã.

Cả hai bọn họ đều chọn không buông tay. Vào thời khắc sinh tử, thân dưới Edward dần cương cướng. Ngay cả từ trong hành động thô bạo của Heiderich cũng sinh ra chút khoái cảm. Nó đã hoàn toàn sa ngã, vặn vẹo, mà e là Heiderich cũng trở nên như vậy.

Để cho nó thỏa mãn đi. Dù sao tình dục và ma túy đều cùng một giuộc cả, cùng tạm thời làm tê liệt hệ thần kinh khiến cho con người có ảo giác trong chốc lát. “Ah, nữa đi.” Edward nghẹn ngào trong khi vẫn rên rỉ từng tiếng đứt quãng. Dường như Heiderich đang lầm bầm gì đó, nhưng đôi mắt đánh mất tiêu điểm của nó chẳng thể nhìn rõ được. Mọi mạch máu trong cơ thể đều đang đập thình thịch, đau đớn, khoái cảm và cả máu đều dồn về hạ bộ. Nếu như chỉ có thể làm tình một lần trong đời, thì hẳn thân thể đang chuẩn bị nhảy lên khúc truy điệu.

Nhưng Heiderich chợt buông tay, rút ra khỏi cơ thể nó, ngay lúc sắp lên đỉnh, và xuất tinh thẳng lên khắp vùng ngực và bụng của nó. Anh muốn làm bẽ mặt Edward hơn là cho nó đạt được sự sung sướng của khoái lạc. Heiderich hất tay Edward ra, đứng dậy, lạnh nhạt liếc nhìn nó run rẩy thở hổn hển trên nền đất. Anh quát nó cút đi, gom hết đồ đạc rồi biến đi đâu thì biến. Anh không muốn gặp lại bản mặt Edward một lần nào nữa.

 Al lại phải thức giấc trong cơn gió lạnh vào sáu giờ sáng. Cậu nằm dài trên đi văng, còn Edward rũ rượi dưới thảm, tàn thuốc vương vãi khắp nơi. Có tiếng ai đó đang gõ cửa. Al loạng choạng, chộp lấy khẩu súng lục và bước ra mở cửa.

Là Heiderich.

Nói quá thì, trông anh ta còn khốn khổ hơn tên anh trai khốn nạn của Al, cho dễ hình dung, có thể so sánh với mấy con chó bị chủ bỏ rơi đã thế còn bị đem bán vào lò mổ ấy. Chí ít anh hai cậu còn biết đường xách theo áo khoác theo. Còn tên người Đức này chỉ có thể run lẩy bẩy trong chiếc áo chẽn của anh ta, mất trí.

Lát sau Al mới nhận ra đầu tóc cậu bù xù cả và trên người nồng nặc mùi cần sa. Cho xin đi, gã người Đức đó sẽ căm ghét cậu nhiều hơn trong tương lai mất. Mà dẫu sau thì hiện giờ anh ta chả có vẻ gì là quan tâm đến cậu cho lắm.

“Tôi muốn gặp Edward.” Heiderich từ tốn.

“Để tôi dẫn em ấy về.”

Al khoanh tay trước ngực, ném cho anh ta ánh mắt đầy cảm thông. Đêm hôm trước, nhân lúc Edward buồn bực, Al sẵn tiện gặng hỏi sao không nhân cơ hội chia tay Heiderich đi, duy trì quan hệ này chẳng ích gì cả. Edward chậm rãi thở ra làn sương dày đặc, mới đầu nó cũng ảo tưởng mình có thể thay đổi, trở thành một người như Heiderich mong muốn. Chỉ là nó không thể, nó đã thối nát và mục rữa cả rồi. Nó sớm đã từ bỏ và chỉ đang dồn ép Heiderich bỏ cuộc theo thôi. Nhưng Heiderich không chịu rời đi, thế là cả anh và nó đều phải chịu dày vò.

Giá như gã người Đức ấy bị bắn một viên đạn, thì đó cũng là cái chết êm dịu hơn cả. Nghĩ đoạn, Al quay vào phòng người đánh thức Edward còn đang mơ màng. Edward trố mắt mà nhìn vào Heiderich, anh đang quỳ trước mặt nó cùng đôi mắt lạnh lẽo như thủy tinh, bấu víu lấy bàn tay nó. Anh lại sắp khóc rồi, nức nở nói lên lời xin lỗi, cầu xin Edward không bỏ những thói quen đó cũng không sao, sao cũng được, cứ về với anh đi, rồi cả hai sẽ tìm ra cách.

Edward chớp chớp mắt, môi nó run rẩy. Rốt cuộc thì trong hai người ai mới kẻ tuyệt vọng hơn chứ? Một lúc sau Edward mới gật đầu đáp lời. Về nhà. Về nhà nào, Heiderich, ta sẽ thử cách nào đó khác. Nó để cho Heiderich ôm mình vào lòng, cảm nhận lấy nhịp đập của con tim chân thành phải chịu giày xéo.