Fanfic: https://archiveofourown.org/works/42913527
Author: Jumping_Sparrow
Editor: Mika
Lưu ý: chủ blog chỉ biết sử dụng gg translate. Và reup thì có sự cho phép của ngài J_S, đội ơn công đức của ngài!

Edward kéo lê vali suốt bốn dãy nhà trong cái gió lạnh vào lúc hai giờ sáng, và cuối cùng nó cũng đến được trước cánh cửa căn hộ của Al, điên cuồng bấm chuông như bị ma đuổi. Al mặc đồ ngủ bước ra mở cửa, trên tay còn cầm cả khẩu súng lục, sau khi nhìn nhằm nhằm qua màn hình hồi lâu, cậu mới nhận ra cái bóng đen hỗn độn kia chính là anh trai mình.
“Anh chia tay với Heiderich.” Anh hai cậu giải thích ngắn gọn hết sức.
Al đảo mắt nhìn anh.
“Anh hai à, em biết là tụi anh cãi nhau rất nhiều, nhưng sao lần nào cũng lôi em vào vậy? Không phải gã người Đức đó ghét em nhất nên anh mới cố tình tới đây à?”
“Anh cố tình thật.”
Edward gắng gượng khiêng một chiếc vali to hơn cả mình qua ngưỡng cửa và quăng nó xuống sàn, tạo thành một tiếng động lớn. Nó cởi áo khoác, mũ và khăn quàng cổ, để lộ mái tóc rối bù và khuôn mặt đỏ bừng.
“Này Al, em còn không?”
Nó đưa tay lên miệng, làm động tác hút một điếu thuốc.
Al lại trừng lớn mắt: “Không phải anh cai rồi sao?”
“Em bỏ thuốc rồi?” Edward đột nhiên trở nên cáu kỉnh, “Anh còn chưa bỏ, thì em làm sao bỏ được.”
Al đặt khẩu súng trở lại ngăn kéo, lấy ra hai điếu thuốc lá tự chế trong đó. Cậu ném một điếu cho Edward và nhét điếu còn lại vào miệng. Edward lấy bật lửa ra và châm, một lúc sau, làn khói cần sa dày đặc tràn ngập căn phòng.
Sau khi ngồi xuống, Al nhìn thấy đôi môi Edward nứt ra và chảy máu, còn nửa bên má của thì anh sưng đỏ. Sau khi cởi chiếc khăn ra, trên cổ anh xuất hiện nhiều vết bầm tím, cả mấy vết tấy đỏ nữa.
“Lần này gã người Đức mạnh bạo quá ha?” Al hỏi.
“Ahaha, anh không nghĩ cậu ấy sẽ tức giận đến vậy.” Edward híp mắt ho khan hai tiếng: “Anh còn tưởng cứ dỗ ngọt thì mọi chuyện sẽ êm xuôi như trước.”
“Mà em thấy anh đáng lắm.” Al lên tiếng nhận xét.
“Al, đó là thái độ với anh mình sao?”
Theo Edward, mọi chuyện bắt đầu khi nó lớn tiếng: “Heiderich, cậu đang phản ứng thái quá đấy, không có lí lẽ gì cả.” nhằm đáp trả loạt câu hỏi từ Heiderich, gồm có: “Em đã đồng ý không động đến cần sa rồi mà, tại sao em vẫn hút?” rồi “Em nghĩ gì khi tôi về lại châu Âu chỉ để đi lang trong quán bar tìm em?” và “Những kẻ này là ai đây, sao em có địa chỉ của chúng?”.
Trong nháy mắt, nó thấy được Heiderich đang vô cùng tức giận. Mỗi khi giận lên, anh sẽ cuộn chặt tay lại và nhìn chằm chặp vào Edward. Trông thì có vẻ hung dữ, nhưng thực ra quầng mắt anh đã đỏ hoe, việc chằm chằm vào nó cốt để tránh cho nước mắt rơi xuống.
Edward không thể chịu được ánh mắt đó. Cả hai đã hét vào mặt nhau những lời tục tĩu trong mười phút liền rồi, và nó càng cảm thấy râm ran khó chịu hơn khi bị nhìn chằm chằm như thế này. Edward lập tức nói rằng nó sẽ trở lại nhà của Al để cho Heiderich có thì giờ bình tĩnh lại. Nó nhặt chiếc vali đặt dưới chân lên, bắt đầu nhét quần áo vào đó.
Heiderich, nhanh như cắt, đá chiếc vali ra xa và lớn tiếng chửi rủa. Cho dù vốn tiếng Đức của Edward có đến mức nửa chữ bẻ đôi, nó cũng biết mấy câu nói này không hề dễ lọt tai tí nào. Heiderich chộp lấy cánh tay của Edward và kéo về phía mình, khiến cho nó loạng choạng. Edward trở nên cáu gắt thật sự, nó dùng cả hai tay đẩy mạnh ngực của Heiderich, bảo anh cút khuất mắt đi và đừng bao giờ quấy rầy nó nữa. Sau đó, Edward nhận được một cái tát trời giáng từ Heiderich cùng với gương mặt đẫm nước mắt.
Heiderich chưa từng đánh nó như vậy, chưa từng có ai đánh nó như vậy. Edward ôm má phải, choáng váng. Nó thậm chí chẳng biết Heiderich có lực tay lớn đến thế. Trước giờ anh luôn rất dịu dàng, cho dù là lúc đụng chạm nó thì cũng cực kỳ từ tốn, cứ như sợ sẽ bẻ gãy nó. Đúng ra Edward không nên lười biếng giao hết mấy việc nặng nhọc cho Heiderich, để cho anh phát triển sức mạnh thể chất (*), thậm chí chỉ bằng một tay đã có thể kéo ngã nó.
(*) : đoạn này author viết là sức mạnh vũ phu, thấy cũng rất hợp lí.
Heiderich vẫn còn thao thao bất tuyệt lời mắng nhiếc. Hẳn anh vẫn đang tức tới mức xổ tiếng mẹ đẻ. Edward có thể tạm phân biệt được một số từ tục tĩu đó, chỉ là không rõ nghĩa thôi. Nó đáp trả bằng hai cú đấm, một vào bụng và một vào mặt. Heiderich đẩy một Edward đang vùng vẫy xuống mặt sàn, tạo thành âm thanh như bị bóp nghẹt.
Edward muốn đứng dậy, nhưng lại bị Heiderich giữ lại. Nó muốn dùng chân đá vào đũng quần của Heiderich, nhưng chân nó cũng bị kìm kẹp nên chẳng thể làm gì được. Dù cho không nhìn rõ, nhưng Edward cũng đoán được nước mắt của Heiderich đã rơi lả chả xuống, anh khàn giọng sụt sịt lời nguyền rủa. Trên người còn có mùi của thuốc xịt hen suyễn. Heiderich mắc phải nó trước khi gặp Edward, và anh đã tái bệnh tận hai lần.
Edward thả lỏng tay chân, không còn giãy giụa nữa. Nó dựa lưng vào sàn, khó khăn thở ra từng lời: Heiderich này, cho tôi ngồi dậy được không, đừng khóc nữa, cứ như vậy sẽ lại lên cơn hen đấy. Cho tôi ôm cậu nhé?
“Lúc nào em cũng vậy.”
Heiderich nói với chất giọng nghèn nghẹn: “Cứ hễ mọi thứ quá mức kiểm soát, em lại hành xử như thế.”
Anh lật người Edward lại, lao xuống ngấu nghiến đôi môi nó. Đôi mắt anh đỏ ngầu, khuôn mặt tái nhợt đi và trán nổi gân xanh. Một người lúc nào cũng mang vẻ mặt rạng rỡ như học sinh trung học lại có thể bày ra biểu cảm này. Không khỏi cảm thán Edward quả là biết cách hành hạ người khác.
“…Cho em xin, em ứ muốn nghe chi tiết về chuyện tính hướng của anh đâu.” Al nhăn nhó trước lời kể của anh hai.
Thấy vậy, Edward chỉ cười khúc khích, mang theo chút cuồng loạn và vô tri. Thuốc hẳn đã ngấm rồi.
“Ây dà, em trai yêu quý của anh thật là nhạt nhẽo quá đi.”
Phần bị Edward bỏ qua là:
Heiderich đè nó xuống sàn, đồng thời xé toạc quần của nó. Edward rất muốn bày tỏ rằng Heiderich “angry sex” dở như hạch. Anh chợt khựng lại một chốc, hệt như cố tìm kiếm chất bôi trơn và bao cao su. Bản tính dịu dàng và thói quen chuẩn bị kỹ lưỡng khó mà thay đổi một sớm một chiều. Cũng may khi nửa đường Heiderich cũng ngộ ra. Sau một khoảng lặng, Edward oằn mình trước cảm giác thân thể bị xâm phạm.
Heiderich than thở: “…Ngay cả trong phòng tôi cũng có mùi hôi khủng khiếp của cần sa.”
Edward cực kỳ muốn đốp chát lại rằng cái thứ thuốc xịt hen suyễn cũng chả phải hương thơm dễ chịu gì cho cam đâu. Nhưng tiếc thật, nó chả nói nên lời nổi. Bên má bị đánh buộc phải áp lên sàn nhà lạnh cóng, làm vết thương của nó nhói lên, bỏng rát và đau đớn. Ah, ngay lúc này Edward thật sự rất cần thuốc, hoặc cần sa, gì cũng được.
Edward chẳng để ý liệu phần bị xé rách có đang rỉ máu không nữa. Đầu óc nó còn đang bận quay cuồng, chỉ cảm thấy Heiderich lại giật lấy bím tóc, thúc dồn dập vào cơ thể nó, hơi thở hỗn loạn, chuyển động kịch liệt. Bên trong nó phát họa ra hình dáng của Heiderich, làm anh muốn thúc càng sâu hơn nữa, đến khi chọc thủng và xé rách ranh giới này.
Heiderich gầm lên. Có thứ gì đó nhỏ trên lưng Edward, mồ hôi hay gì đó tựa vậy. Nó cuối cùng cũng lấy lại hơi thở, bắt đầu chửi rủa một lượt cả nhà Heiderich. Anh lật người nó lại, dễ dàng như đang xử lí một tảng thịt. Choáng váng. Đôi tay vùng vẫy của Edward chộp lấy chiếc tủ, ngăn kéo bị bất tung. Lần lượt mấy món đồ quen thuộc rơi lả tả xuống như mưa đổ, cũng khiến cho những thứ mong manh vỡ vụn cả.
Bản khắc gỗ nhỏ đó, gồm khung ảnh và mấy cái huy chương mà Heiderich kỳ công làm cho nó, chỉ còn lại những mảnh vỡ tung tóe khắp nơi. Linh cảm Heiderich lại muốn xâm chiếm cơ thể mình sâu hơn, Edward vùng thoát khỏi vòng tay của anh, liều mạng siết lấy cần cổ Heiderich. Trông anh giờ đây đến là tội nghiệp, trên khuôn mặt không là mồ hôi thì cũng lã chã đầy nước mắt. Nhưng Heiderich cũng đáp trả lại, dùng hết sức mà bóp cổ Edward. Đột nhiên nó thấy đầu óc choáng váng cả, hai mắt trắng dã.
Cả hai bọn họ đều chọn không buông tay. Vào thời khắc sinh tử, thân dưới Edward dần cương cướng. Ngay cả từ trong hành động thô bạo của Heiderich cũng sinh ra chút khoái cảm. Nó đã hoàn toàn sa ngã, vặn vẹo, mà e là Heiderich cũng trở nên như vậy.
Để cho nó thỏa mãn đi. Dù sao tình dục và ma túy đều cùng một giuộc cả, cùng tạm thời làm tê liệt hệ thần kinh khiến cho con người có ảo giác trong chốc lát. “Ah, nữa đi.” Edward nghẹn ngào trong khi vẫn rên rỉ từng tiếng đứt quãng. Dường như Heiderich đang lầm bầm gì đó, nhưng đôi mắt đánh mất tiêu điểm của nó chẳng thể nhìn rõ được. Mọi mạch máu trong cơ thể đều đang đập thình thịch, đau đớn, khoái cảm và cả máu đều dồn về hạ bộ. Nếu như chỉ có thể làm tình một lần trong đời, thì hẳn thân thể đang chuẩn bị nhảy lên khúc truy điệu.
Nhưng Heiderich chợt buông tay, rút ra khỏi cơ thể nó, ngay lúc sắp lên đỉnh, và xuất tinh thẳng lên khắp vùng ngực và bụng của nó. Anh muốn làm bẽ mặt Edward hơn là cho nó đạt được sự sung sướng của khoái lạc. Heiderich hất tay Edward ra, đứng dậy, lạnh nhạt liếc nhìn nó run rẩy thở hổn hển trên nền đất. Anh quát nó cút đi, gom hết đồ đạc rồi biến đi đâu thì biến. Anh không muốn gặp lại bản mặt Edward một lần nào nữa.
Al lại phải thức giấc trong cơn gió lạnh vào sáu giờ sáng. Cậu nằm dài trên đi văng, còn Edward rũ rượi dưới thảm, tàn thuốc vương vãi khắp nơi. Có tiếng ai đó đang gõ cửa. Al loạng choạng, chộp lấy khẩu súng lục và bước ra mở cửa.
Là Heiderich.
Nói quá thì, trông anh ta còn khốn khổ hơn tên anh trai khốn nạn của Al, cho dễ hình dung, có thể so sánh với mấy con chó bị chủ bỏ rơi đã thế còn bị đem bán vào lò mổ ấy. Chí ít anh hai cậu còn biết đường xách theo áo khoác theo. Còn tên người Đức này chỉ có thể run lẩy bẩy trong chiếc áo chẽn của anh ta, mất trí.
Lát sau Al mới nhận ra đầu tóc cậu bù xù cả và trên người nồng nặc mùi cần sa. Cho xin đi, gã người Đức đó sẽ căm ghét cậu nhiều hơn trong tương lai mất. Mà dẫu sau thì hiện giờ anh ta chả có vẻ gì là quan tâm đến cậu cho lắm.
“Tôi muốn gặp Edward.” Heiderich từ tốn.
“Để tôi dẫn em ấy về.”
Al khoanh tay trước ngực, ném cho anh ta ánh mắt đầy cảm thông. Đêm hôm trước, nhân lúc Edward buồn bực, Al sẵn tiện gặng hỏi sao không nhân cơ hội chia tay Heiderich đi, duy trì quan hệ này chẳng ích gì cả. Edward chậm rãi thở ra làn sương dày đặc, mới đầu nó cũng ảo tưởng mình có thể thay đổi, trở thành một người như Heiderich mong muốn. Chỉ là nó không thể, nó đã thối nát và mục rữa cả rồi. Nó sớm đã từ bỏ và chỉ đang dồn ép Heiderich bỏ cuộc theo thôi. Nhưng Heiderich không chịu rời đi, thế là cả anh và nó đều phải chịu dày vò.
Giá như gã người Đức ấy bị bắn một viên đạn, thì đó cũng là cái chết êm dịu hơn cả. Nghĩ đoạn, Al quay vào phòng người đánh thức Edward còn đang mơ màng. Edward trố mắt mà nhìn vào Heiderich, anh đang quỳ trước mặt nó cùng đôi mắt lạnh lẽo như thủy tinh, bấu víu lấy bàn tay nó. Anh lại sắp khóc rồi, nức nở nói lên lời xin lỗi, cầu xin Edward không bỏ những thói quen đó cũng không sao, sao cũng được, cứ về với anh đi, rồi cả hai sẽ tìm ra cách.
Edward chớp chớp mắt, môi nó run rẩy. Rốt cuộc thì trong hai người ai mới kẻ tuyệt vọng hơn chứ? Một lúc sau Edward mới gật đầu đáp lời. Về nhà. Về nhà nào, Heiderich, ta sẽ thử cách nào đó khác. Nó để cho Heiderich ôm mình vào lòng, cảm nhận lấy nhịp đập của con tim chân thành phải chịu giày xéo.







































































































































































































































